Chương 8: Đánh giá hiệu quả đầu tư
Chương này tập trung vào các phương pháp định lượng để đánh giá xem một danh mục đầu tư có hoạt động hiệu quả hay không. Hiệu quả không chỉ là lợi nhuận cao, mà là lợi nhuận cao tương xứng với rủi ro đã chấp nhận.
Nội dung chính
- Các thước đo lợi nhuận (TWR, MWR) - Phân biệt góc độ Nhà đầu tư và Nhà quản lý.
- Các thước đo điều chỉnh rủi ro - Sharpe, Treynor và Alpha.
- Phân tích nguyên nhân hiệu quả (Attribution) - Bóc tách nguồn gốc của lợi nhuận.
Tóm tắt chương
- Đánh giá hiệu quả cần tách biệt kỹ năng của nhà quản lý (dùng TWR) với tác động của dòng tiền nộp rút (dùng MWR/IRR).
- Để so sánh công bằng, phải đưa rủi ro vào tính toán. Sharpe Ratio là thước đo phổ biến nhất, trong khi Jensen's Alpha đo lường giá trị gia tăng thực sự.
- Attribution Analysis giúp "khám bệnh" danh mục, chỉ ra người quản lý giỏi nhờ chọn ngành (Allocation) hay chọn cổ phiếu (Selection).
- Chuẩn mực GIPS được giới thiệu như bộ quy tắc đạo đức và kỹ thuật toàn cầu để báo cáo hiệu quả đầu tư trung thực.